“Nào, ngồi xuống ăn cùng đi.” Lý Long gọi hai anh em.
“Thôi thôi,” Lý Chính Đường vội xua tay, “Bọn tôi ăn rồi. Vừa nãy lại đào thêm được ít Bối mẫu, mang qua đây, tính chung với số lúc sáng luôn đi.”
“Ăn đi.” Trước đó Lý Long đúng là có chút ý kiến với Lý Chính Đường và Lý Chính Đình, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, năm ký Bối mẫu nợ người ta cũng đã trả, về sau lại ngoan ngoãn hẳn. Cũng phải cho người ta cơ hội sửa sai chứ.
“Chỗ tôi còn nhiều, các cậu ở trong núi ăn uống thế nào tôi biết rõ, vì tôi cũng từng sống kiểu đó rồi. Đừng khách sáo nữa, ăn nhanh đi. Tôi kiếm được tiền từ chỗ các cậu, mời một bữa cơm thì nhằm nhò gì.”




